BÚT MỰC
2 phút đọc

Tiếng rao buổi sớm và ly cà phê Sài Gòn

Có những sớm mai thức dậy ở thành phố này, chỉ cần nghe một tiếng rao quen và nhấp ngụm cà phê đắng, lòng bỗng thấy an yên kỳ lạ.

Tiếng rao buổi sớm và ly cà phê Sài Gòn

Sài Gòn thức dậy sớm hơn nhiều người vẫn nghĩ. Khi vệt sương đêm còn đọng trên những tán lá me bay dọc con đường cũ, khi ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu nhạt nhòa nhường chỗ cho rạng đông, thành phố đã khẽ cựa mình bằng những thanh âm rất đỗi thân quen.

Đó là tiếng lách cách của những chiếc muỗng con gõ vào thành ly thủy tinh ở quán cóc đầu hẻm. Là tiếng rít nhẹ của ấm nước sôi bốc khói nghi ngút trên bếp than hồng. Và trên tất cả, là những tiếng rao sớm — mộc mạc, trầm ấm, ngân dài qua từng con phố nhỏ.

“Bánh mì nóng giòn đây… Ai bánh mì nóng hổi giòn rụm không…”

Tiếng rao như một chiếc đồng hồ báo thức dịu dàng của ký ức. Thuở nhỏ, chỉ cần nghe thấy tiếng rao ấy từ xa là đã thấy bụng cồn cào, thấy mùi thơm ngậy của ổ bánh mì nóng hòa lẫn mùi khói sớm. Thời gian trôi qua, phố xá đổi thay, những tòa nhà cao tầng mọc lên che bớt bóng nắng, nhưng cái phong vị của một buổi sớm mai tĩnh lặng bên góc quán quen thì dường như chưa bao giờ mất đi.

Tôi kéo chiếc ghế gỗ con ngồi nép vào mái hiên cũ. Ly cà phê phin tí tách từng giọt nâu thẫm, rơi xuống lớp sữa đặc ngọt ngào phía dưới. Nhìn từng giọt cà phê rơi chậm rãi, người ta bỗng học được cách kiên nhẫn. Trong một thế giới mà ai cũng vội vã, cuống cuồng chạy theo những kỳ hạn và guồng quay cuộc sống, có được mười lăm phút ngồi ngắm giọt cà phê rơi quả thực là một món quà xa xỉ.

Nhấp một ngụm cà phê ấm, vị đắng dịu lan nơi đầu lưỡi rồi đọng lại hậu vị ngọt ngào nơi cuống họng. Nhìn dòng người bắt đầu hối hả xuôi ngược trên chiếc xe máy cũ, tôi chợt nhận ra: Hạnh phúc đôi khi không phải là đích đến xa xôi nào đó, mà nó nằm ngay trong những khoảnh khắc rất đỗi bình dị của hiện tại.

Một ngày mới lại bắt đầu, nhẹ nhàng và bình thản như thế.