Chiếc võng chiều Chủ nhật và mùa trăng của con
Cuối ngày Chủ nhật, hai cha con nằm võng đong đưa, hát vang khúc ca tuổi thơ rồi cùng ngồi bệt xuống sàn xếp lồng đèn đón trăng.

Chiều Chủ nhật buông xuống chầm chậm theo một cách rất riêng. Đó là cái khoảng thời gian chùng chình nhất trong tuần, khi ánh nắng ngoài hiên đã nhạt dần thành màu vàng mật ong, và ngoài kia, nhịp sống phố thị như vừa kịp thở phào sau những bận rộn mưu sinh.
Trong góc nhà quen thuộc, chiếc võng lưới màu xanh đong đưa từng nhịp kẽo kẹt đều đặn.
Con gái nhỏ nằm gọn lỏn trong lòng tôi. Hai cha con chẳng cần tivi, chẳng buồn ngó ngàng đến màn hình điện thoại, chỉ mải mê đu đưa theo từng nhịp võng. Rồi chẳng biết ai bắt nhịp trước, hai cha con cùng cất giọng hát to:
“Em là búp măng non, em lớn lên trong mùa cách mạng…
Sướng vui có Đảng Tiền phong, có Đảng như ánh thái dương sống yên vui trong tình yêu thương…”
Giọng con bé trong veo, ngọng nghịu vài chữ mà lảnh lót lạ lùng. Tôi hát trầm, con hát cao, tiếng cười giòn tan hòa vào từng câu hát vang khắp gian phòng nhỏ. Có những bài ca đi qua bao thế hệ người lớn tưởng chừng đã nằm yên trong trang sách cũ, vậy mà khi vang lên từ vòm họng trẻ thơ, nó bỗng hồn nhiên và tươi mát như giọt sương mai đầu ngày.
Hát xong mấy bận, con bé lồm cồm bò dậy, kéo tay cha đòi bày “đồ nghề” ra giữa sàn.

Hai cha con ngồi bệt xuống nền gạch mát rượi, xung quanh là những mảnh giấy bóng kính, khung nhựa và sợi dây dù màu đỏ. Mùa Trung thu đang về rất gần ngoài phố, nhưng với một đứa trẻ, niềm vui đâu phải là những món đồ chơi điện tử phát nhạc chát chúa, mà là khoảnh khắc tự tay ghép từng mảnh hình ngộ nghĩnh, xỏ từng chiếc móc nhỏ để tạo nên chiếc lồng đèn của riêng mình.
Đôi bàn tay nhỏ xíu mũm mĩm cẩn thận luồn sợi dây qua từng khe hở, đôi mày thỉnh thoảng chau lại vẻ nghiêm trang, rồi bỗng chốc mắt sáng bừng lên khi chiếc lồng đèn thành hình. Nụ cười rạng rỡ của con làm sáng bừng cả góc nhà chiều muộn.
Người lớn chúng ta thường hay mải miết đi tìm những điều lớn lao, tự trói mình vào những mục tiêu, những con số và guồng quay bất tận. Để rồi có những chiều muộn như hôm nay, nép mình bên nhịp võng đong đưa, ngắm nhìn con trẻ say sưa bên chiếc lồng đèn con con, ta mới giật mình nhận ra: Hạnh phúc đích thực chưa bao giờ là thứ xa vời.
Nó nằm trọn vẹn trong tiếng cười trong trẻo của con. Trong hơi ấm của bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay cha. Và trong một buổi chiều Chủ nhật bình yên, bình yên đến nao lòng.